Trang ChínhCalendarTrợ giúpThành viênNhómĐăng kýĐăng Nhập


9x - Phần 2: NgãXem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Go down

Thu Apr 01, 2010 9:35 pm
avatar
[Y30A] - TuBi
Trung sĩ
Trung sĩ
Tổng số bài gửi : 305
Reputation : 6
Tham gia từ ngày : 19/01/2010
Đến từ : k biết luôn ý =))

Bài gửiTiêu đề: 9x - Phần 2: Ngã
Xem lý lịch thành viên

9x - Phần 2: Ngã

Phòng bệnh trắng xóa và lạnh lẽo. Vân nằm bé bỏng và nhợt nhạt trên giường, đôi mắt nhắm vờ và hình như thiêm thiếp ngủ. Lan nhìn đứa em họ mà xót xa. 3 năm trước, khi Lan đi du học, Vân vẫn chỉ là một cô bé ngây thơ nhỏ nhắn, buộc tóc hai bên, mà giờ đây… Gia đình không hạnh phúc, Vân khi còn nhỏ không nhận thức được điều đó, và khi nhận thức được, thì nó giống như một vết thương mãi mãi chảy máu, bòn rút sức lực của cô bé 16 tuổi đầu. Càng nhìn Vân, Lan càng giận, giận cô chú bỏ rơi em nó, giận mình không quan tâm đến em, giận Vân không biết giữ mình, và giận cái đứa đã gây ra cho Vân cơ sự như thế này…

Các chú công an kể lại rằng Vân vào vũ trường, cắn thuốc lắc và bị bắt, sau đó thì bị ngất, được đưa vào viện thì phát hiện ra em đã có thai 7 tuần, và đã bị sẩy vì Vân không biết. 16 tuổi, Vân quá bé nhỏ để làm những chuyện động trời như thế. Những giọt nước mắt lặng lẽ rơi trên khuôn mặt người lớn. Hình như chỉ khi những đứa trẻ xảy ra chuyện, người lớn mới sực nhận ra mình đã quên. Yêu không phải là muốn gì cho nấy, cần gì được nấy, có những thứ tiền bạc không thể mua được, như là sự quan tâm, như là sẻ chia, như là gần gũi, như là… tình yêu.

Vân nằm yên lim dim ngủ, câu nói duy nhất của Vân là khai ra ai là người đã gây cho Vân cơ sự ấy. Rồi con bé im lặng. Nó nằm im giả vờ ngủ khi mà trời đất dường như đang sụp xuống. Vân có thể trách được ai? Có thể đòi hỏi được ai quan tâm khi mọi sự đều do Vân chuốc lấy? Vân đã ngã, ngã và không đứng dậy được.



_______________________________________

Sân bay tấp nập người qua lại. Bão ở lại một mình đợi bạn của Gió. Cái thằng này không biết gây ra cái chuyện tày đình gì rồi mà mặt cắt không còn hột máu. Điện thoại gọi thì không nghe, lần này có lẽ rất nghiêm trọng.

- Xin lỗi cậu là…

- Ủa chào cậu, tớ là bạn của đứa lẽ ra giờ này phải ở đây đón cậu :D– Bão rung rung cái biển tên.

- Thế nó đâu rồi?

- À nó đến đây từ sớm nhưng có chuyện phải đi gấp nên tớ đón thay. Cậu có lẽ phải về nhà tớ một lúc rồi.

- Thế hả, tớ tên là Duy – Duy nói một cách chân thành và cởi mở.

- Ừ, chúng mình ra xe rồi nói chuyện tiếp nhé.

Đường Hà Nội giữa trưa thứ bảy vậy mà cũng đông, đã lâu rồi Duy không có dịp cảm nhận sự đông đúc, ồn ào của Hà Nội, Duy sống ở nước ngoài từ nhỏ, thi thoảng hè có về Việt Nam, và Việt Nam trong Duy là một nơi tươi đẹp, bận rộn và đầy những thứ mới lạ. Xe taxi dừng lại chờ đèn đỏ. Một chiếc xe SH phóng xịch lại gần cái xe Wave đỗ trước. Ngồi trên SH mới cáu cạnh là hai cô cậu mặt mũi non choẹt, rồi cậu lái xe bấm còi inh ỏi giục xe Wave đằng trước vượt đèn đỏ. Còi mãi chẳng được, cậu ta phóng xe lên, đẩy chị trên xe Wave ngã, và đắc chí chửi:

- M* mày, đi gì mà ngu đ** chịu được, bố mày đã còi rồi còn không chịu đi. Xòe nhé! – Rồi cả cậu bé và cô bé cười giòn tan vào nắng hè.

Duy ngỡ ngàng nhìn sang Bão đang nhăn mặt. Bão lắc đầu:

- 9x đấy!

- 9x là sao? Không phải cậu cũng 9x à?

- Ờ nhưng đa số chúng nó là một lũ nhạt nhẽo, nông nổi sống chi biết hưởng thụ và tự sướng.

- Thật sao? - Duy ngạc nhiên

- Ừ, thật. – Bão nói đầy chua chát.

Thế là đã có một Việt Nam vừa mới ngã xuống, và một Việt Nam mới vừa được dựng lên trong tâm trí Duy, một Việt Nam khác, rất khác.

Duy bước vào nhà Bão, ngỡ ngàng trước sự bé nhỏ và gọn gàng đáng kinh ngạc của “ngôi nhà”. Ba người nhà Bão sống ở đây, trong căn phòng chỉ khoảng 20m2 này. Giang, em gái Bão, năm nay học lớp 10, tươi cười chào hai anh vào nhà:

- Chào anh, em là Giang, em anh ấy ạ - Giang mỉm cười chào Duy, đôi mắt trong sáng và gương mặt sáng rạng rỡ của cô bé làm nắng hè dường như kém phần oi ả.

- Dọn cơm đi, anh Duy chắc đói rồi – Bão nói với em gái.

Bữa cơm nhà Bão thật khác lạ, không có những món bình thường Duy vẫn ăn mỗi khi về Việt Nam, không phải là xôi gà, phở tái, không bún nem bún chả, mà có rau muống, thịt luộc, cà, chỉ thế thôi.

- Có khó ăn không? – Bão mỉm cười hỏi

- Không, ngon mà, tớ về Việt Nam mấy lần rồi nhưng chưa từng được ăn thế này bao giờ

- Anh thông cảm nhé, tại anh em báo hơi muộn nên em chẳng kịp chuẩn bị thêm gì, nên ăn uống vậy thôi.

- Em nấu cơm khéo thật, mấy đứa em họ anh ở Việt Nam chẳng biết cơm nước gì đâu, về toàn thấy chúng nó dẫn đi ăn hàng thôi – Duy vui vẻ nói.

Ăn cơm xong, trong lúc Duy đang đọc tạm 1 cuốn sách ở nhà Bão, Giang lôi anh trai ra ngoài hỏi:

- Sao anh Duy lại về nhà mình? Tưởng anh Duy là bạn của bạn anh cơ mà.

- Ừ nhưng thằng kia lại gây rắc rối rồi, nó nhắn anh đưa về nhà mình, xong có gì đưa ra khách sạn nếu tối nó không liên lạc. Chẳng biết nhà nó có chuyện gì.

- Hic, vậy sao, thế tối có cần nấu cơm không?

- Có, cứ nấu đi, vì đưa Duy đi ăn hàng thì anh cũng không có tiền đâu.

- Ừ cũng không sao, anh ấy có vẻ dễ tính và thân thiện :D À anh, thủ khoa rồi khao nhé, định nói với anh tối hôm qua mà mặt anh bí xị, mất cả hứng.

- Thủ khoa cái gì, thôi vào đi không Duy nó lại tưởng nó gây phiền hà cho mình

Cái từ thủ khoa vang lên đầy chua xót. Trong lúc Gió mải mê với những thú vui hưởng thụ, và Nắng nhiệt tình với bao hoạt động đoàn hội đội, thì Bão chỉ biết học, học cật lực bởi vì đó là con đường duy nhất Bão có thể nghĩ tới. Bố mất sớm và mẹ 1 mình nuôi hai anh em ăn học, nhà Bão không giống như nhà Nắng, lúc nào cũng đầy đủ, càng không thể giống như nhà Gió, lúc nào cũng thừa thãi. Khi bạn bè mải mê tìm lò học thêm hết chỗ này chỗ kia thì Bão đi gia sư khắp nơi để kiếm tiền đỡ mẹ. Khó khăn, Bão cũng quen rồi nên nó rất ít khi kể lể với bạn bè, đặc biệt là Nắng và Gió, bởi vì nó không cần ai thương hại.

Chuyện Bão đỗ thủ khoa kể ra rất dễ hiểu, nhưng điều làm Bão không vui khi nhắc đến cái danh thủ khoa ấy là điểm số 29.75 mà nó đạt được. 29.75 không phải là 30. Và 30 mới được đi du học theo học bổng của bộ. Với đa số người ta thì đỗ đại học đã là hạnh phúc, và 29.75 hay 30 chả khác gì nhau. Còn với Bão, 29.75 giống như một cú ngã đau điếng. Nó biết như thế là giỏi lắm rồi, nhưng mà sao vẫn thấy đau…

_________________________________________

Nắng và Gió ngồi trong đồn công an với vẻ bối rối rõ rệt. Thông tin mà Gió được nghe quả thực giống như sét đánh ngang tai. Vân, người yêu cũ, em búp bê xinh xắn lành hiền của Gió khai với công an Gió là nguyên nhân của cái thai 2 tháng của Vân. Sau khi nghe chuyện, việc đầu tiên Nắng làm là đấm cho Gió một cái thật đau vì là một thằng tồi. Gió có thể đúng là một thằng tồi. Nhưng chưa tồi đến mức ấy, hay ít nhất, nó không gây ra chuyện đó với Vân. Gió nói với Nắng, nhưng Nắng không tin, Nắng còn quát bảo nó “Vô trách nhiệm” “Dám làm không dám chịu” “Hèn hạ”. May mà có các chú công an vào can ngăn, nếu không thì…

- Cháu chắc chắn cháu không làm? – Chú công an điềm đạm hỏi Gió

- Cháu không làm. Cháu với Vân chỉ yêu nhau theo kiểu đi chơi với nhau, ăn uống, mua sắm, chứ cháu không làm thế. Cháu yêu cầu xét nghiệm.

- Nhưng gia đình Vân và Vân không đồng ý cho xét nghiệm.

- Nhưng cháu không làm – Gió quát lên

- Cháu đang quát ai đấy? – Chú công an nghiêm giọng – Cậu có biết hàng ngày có bao nhiêu cậu thanh niên choai choai như cậu gây hậu quả rồi chối bỏ không

- Nhưng… - Nỗi uất ức nghẹn ắng thành những giọt nước mắt mặn chảy ròng ròng trên khuôn mặt Gió

- Chúng tôi sẽ yêu cầu xác minh, nhưng cũng rất khó vì đây là vấn đề nhạy cảm…

Nhìn ánh mắt và gương mặt của Gió, Nắng hiểu được là thằng bạn không làm điều dại dột ấy. Nắng hỏi Gió, giọng ôn tồn hơn:

- Nếu mày không làm tại sao em Vân khai là mày?

- Không biết. – Gió cũng tự hỏi mình câu đó.

- Mày… có biết ai là người yêu trước của em ấy không?

- Không biết. Tao cứ tưởng tao là người yêu đầu, em ấy nói thế, mà trông nó cũng ngây thơ mà… nó nói thế, tao tin thế.

- Chịu mày thôi, thế mày với em ý quen nhau chính thức là bao lâu rồi?

- Khoảng hơn 2 tháng…

- Này lúc nãy thằng kia [Bão] gọi điện hỏi làm thế nào với thằng Duy bạn mày đấy, nó cũng hỏi chuyện gì xảy ra nhưng tao chưa nói, nó mà biết thì sẽ bảo đáng đời mày với cái kiểu yêu chóng vánh nửa vời của mày.

- Mày không cần nói nữa tao cũng biết rồi.

- Nhưng này tao hỏi, mày đã làm chuyện ấy… với ai khác chưa? – Nắng hỏi đầy vẻ nghi ngờ, và Gió thì lặng im, không trả lời.

Có nhiều cách , nhiều kiểu ngã, nhiều lí do cho việc ngã dài trên đường đời. Ai cũng cố chọn cho mình một lí do nghe có vẻ hợp lí: ngã xe, tại thằng đi trước đi ngu; thi trượt, tại giáo viên giảng khó hiểu, tại hôm đó ốm đau; thất bại, tại cái số, tại không may mắn. Ít ai tự nhận rằng tại mình buông thả, tại mình thiếu cẩn thận. Chỉ đến khi không thể đứng dậy được, người ta mới biết đau.

_________________________________________________

Trong lúc ấy, Duy ở nhà Bão, ngồi nhìn hai anh em nhà Bão học bài. Giang là một cô bé dễ thương, giản dị, và thân thiện. Còn Bão, lúc nào cũng sống đầy trách nhiệm và chín chắn, Duy thắc mắc sao Gió với Bão có thể chơi với nhau, hai con người ấy dường như cách nhau cả mấy thế giới. Đến 3h chiều, Duy mới nói với Bão:

- Tớ, cần đến một chỗ, nhưng không biết đường, cậu đèo tớ đi được không? Cậu có bận không?

- Ừ nhưng đi với tớ cậu phải đi xe đạp đấy, đi xe của em tớ đi, tớ không đèo đâu – Bão mỉm cười bình thản.

- Ừ, nhưng tớ hơi sợ đi đường.

- Yên tâm tớ sẽ lo.

Duy đưa địa chỉ, đọc cái địa chỉ, Bão thấy quen quen, Duy bảo đó là địa chỉ 1 buổi quyên góp tình nguyện Duy biết qua internet và muốn đến xem. Thế là hai thằng bé ra đường Hà Nội một ngày âm u kì lạ. Đến nơi Bão mới ngỡ ngàng nhận ra mình đã đến đâu. Cái nơi mà cô bé Trà hôm trước mời Bão đến là đây, một cuộc thi nhảy với mục đích quyên góp tài trợ cho trẻ em nghèo đón trung thu. Và kia, là Trà, đang vã mồ hôi trong trang phục hip hop đúng chất chứ không còn quần áo lụng thụng và style rách rưới như hôm qua nữa. Bão ngạc nhiên khi thấy Duy bước về phía Trà:

- Chào em, anh Duy nè! Duy cười và nháy mắt với cô bé.

- Ôi chào anh, bất ngờ quá, em không ngờ anh về kịp cơ đấy – Trà tươi cười vui vẻ.

- Bao giờ chương trình sẽ bắt đầu?

- Khoảng 20’ nữa anh ạ, em không ngờ là đông thế. Sao anh biết chỗ này mà đến?

- À, anh đi cùng bạn. Để anh gọi cậu ấy ra – Nói rồi Duy quay ra tìm Bão và kéo đến chỗ Trà

- Ô là anh à, cả anh cũng đến nữa, vinh dự quá :X – Trà mỉm cười tươi tắn.

- À, ừ thì – Bão nhăn nhó nghĩ “sao cuối cùng vẫn dính phải lũ xì tin vớ vẩn này”

- Ôi sắp bắt đầu rồi, các anh tìm chỗ ngồi nhé, em quay lại với đội đây ;) – Trà vội vã chạy đi.

Trong lòng Bão bỗng rộn lên một cảm xúc khó tả, vừa bực bội khó chịu, vừa tò mò thú vị. Bão ngó qua Duy thấy Duy hớn hở chạy đi tìm chỗ ngồi, có gì mà vui thế? Rồi trong lúc ngồi đợi chương trình bắt đầu, Bão đã nghe Duy kể đủ về Trà. Duy quen Trà từ một website của dự án tình nguyện, Trà bằng tuổi Giang, đang đi học, có một niềm đam mê cực lớn là nhảy và đam mê vừa vừa là chụp ảnh. Trà không phải là loại có hứng thú với việc học hành cho lắm (và như thế thật tệ - Bão nghĩ), nhưng cô bé rất thích các hoạt động xã hội. Nói chung thì, Trà là cái kiểu mà Bão không ưa, không học hành gì thì không có tương lai.

Được khoảng nửa tiếng sau thì chương trình bắt đầu và sau 2 tiếng ngồi ê hết cả mình mẩy thì cũng đến tiết mục của đội nhảy của Trà, thực ra thì xem những cái này cũng không đến nỗi nhàm chán, Bão nghĩ bụng và tò mò xem Trà sẽ nhảy nhót ra sao. Trà đã nhảy rất đẹp và thật “sung” cho đến khi…

… mọi chuyện diễn ra quá nhanh, ở một động tác khó, Trà ngã, đầy bất ngờ và cô bé nằm sõng trên sân khấu. Mọi người im lặng trong chừng 2 giây, rồi tất cả xôn xao, cả đội nhảy vây quanh Trà, cô bé dường như bị gãy tay và trẹo chân, những giọt nước mắt đầy đau đớn chảy ròng ròng trên khuôn mặt Trà, bị Duy kéo lên, Bão cũng lên xem, và Bão nhìn thấy, hình như trong những giọt nước mắt ấy, có cái gì đau hơn là bị gãy tay hay trẹo chân. Mọi người cứ xúm lấy và ban tổ chức thì quá bất ngờ. Bão đành lên tiếng:

- Mọi người phải tránh ra em ấy mới thở được chứ, bu cả lại thế này đâu giải quyết được gì – Mọi người tản ra, Duy bế Trà ra khỏi khu vực ấy và Bão thì gọi xe cấp cứu đưa Trà vào viện, một cách bất đắc dĩ, Bão lại bị lôi vào đống lùm xùm này.

________________________________________________

Bệnh viện chỉ toàn màu trắng và nặng một bầu không khí u ám, Lan ngồi bên giường bệnh chăm Vân, Lan là người duy nhất thấy Vân khóc, biết Vân tỉnh, nhưng Lan giả vờ như không biết. Vân là con một, Lan giống như chị ruột, nhưng chị thế này thì tệ quá, Lan cứ tự trách mình mãi thôi.

Bệnh viện chỉ toàn màu trắng và nặng một bầu không khí u ám, Nắng và Gió bước vào với tâm trạng hỗn loạn, chẳng biết sẽ nói gì, chẳng biết phải làm sao, bố mẹ Gió đang đi công tác châu Âu chưa về kịp, và bây giờ Gió sẽ phải đối diện thế nào với Vân, Gió không biết nữa.

Nắng và Gió gặp Lan ở cửa phòng bệnh của Vân và tất cả đều ngỡ ngàng. Chúng nó đứng lặng thinh. Rồi Lan hiểu nhanh hơn hết thảy, và cất lời:

- Vân ngủ rồi, các cậu đừng quấy rầy nó nữa.

- Vân là em họ cậu à – Nắng hỏi đầy ngạc nhiên.

- Ừ. Thì sao? Bạn cậu giờ còn dám đến đây sao? Tớ thật sự không còn muốn nhận cậu là bạn cũ nữa – Lan nói với Gió – Sao cậu có thể sống như thế?

- Không, thực sự vấn đề là… - Gió lắp bắp

- Mình vào thăm Vân được không? Em ấy đang ngủ, mình chỉ vào thăm một lát xem em ấy thế nào thôi – Nắng nói, nó muốn ra chỗ khác cho Gió và Lan nói chuyện. Có lẽ, Lan sẽ giúp được Gió.

Nắng bước vào trong và nhìn thấy Vân trên giường bệnh, không có lớp phấn son trang điểm và những bộ quần áo đắt tiền, trông Vân bé bỏng . Nắng thấy lòng trào dâng một cảm giác xót xa, một cô bé mới mười mấy tuổi đầu mà sao đã chuốc vào mình lắm phức tạp nhiễu nhương đến thế? Nắng cứ nghĩ những tình huống 9x bị này bị nọ, 9x làm trò này nọ chỉ xảy ra trên mặt báo, nơi người ta lấy vài câu chuyện nghe được viết thành một bài phê phán một thế hệ, Nắng chưa từng nghĩ nó sẽ xảy ra ngay cạnh mình. Nhìn cánh tay còn hằn lên những vết sẹo của Vân, Nắng thấy khoé mắt cay cay. Có một hình tượng người bạn đã ngã xuống trong lòng Nắng, có một niềm tin vào sự tốt đẹp của cuộc sống cũng đã sụp đổ.

Vân nhìn qua đôi mắt nhắm hờ thấy Nắng vào thăm và hiểu là Gió đến. Gió không gây tội cho Vân, nhưng Vân muốn Gió lĩnh hậu quả, vì đã chia tay Vân đầy phũ phàng, hay chẳng qua Vân muốn tìm một người tử tế hơn để gán cho cái tội ấy, vì Vân biết kẻ thực sự gây ra chắc cũng chẳng mảy may hối hận. Còn Nắng, bạn thân của Gió thì vẫn luôn như thế, luôn mang đến cảm giác ấm áp và chân thành đến lạ. Chỉ có điều hình như anh ấy không bao giờ thích một ai, ấy là theo Vân biết, ai làm người yêu Nắng sau này, chắc sẽ hạnh phúc.

Và ở ngoài phòng chờ bệnh viện, Lan đang nói chuyện với Gió. Lan đã nghe xong cậu chuyện Gió kể, và Lan hiểu Gió không làm. Nhưng…

- Cậu là một thằng “khốn nạn”. Tớ không hay dùng từ này, nhưng đúng là như thế.

- Tớ biết. Tớ xin lỗi – Gió nói đầy vẻ ăn năn

- Cậu nghĩ xin lỗi giải quyết được tất cả à? Lan bực tức – Cậu có tất cả mọi thứ, gia đình, điều kiện, khả năng, và cậu chọn cho mình cái kiểu sống không ra gì như thế hả?

- Có đôi khi tớ ước mình thiếu thốn 1 tí, có lẽ đời sống sẽ có ý nghĩa hơn – Gió nói thành thực.

- Cậu chỉ biết nghĩ đến mình, nghĩ đến thú vui của bản thân mình, chỉ có tình yêu là thú vui tiêu khiển, cậu sướng quá hoá điên rồi hả? Như thế đời sống của cậu vô nghĩa là phải. Cậu không yêu ai, chỉ yêu mình, không nghĩ đến bố mẹ, anh chị bạn bè, hay cái thế giới mà cậu đang sống à? Cậu bao nhiêu tuổi mà hưởng thụ? Bao nhiêu tuổi mà rút tiền bố mẹ ra không tiếc? – Lan tức quá làm cho một tràng.

- Tớ…

- Cậu chẳng biết yêu là gì, chẳng yêu ai, cậu chỉ yêu cái cảm giác có người yêu, cậu còn tệ hơn 1 thằng khốn nạn.

Gió im lặng. Nó không thể phản đối. Nó bị “khủng hoảng thừa”, và quả tình chưa từng trong cuộc đời nó nghĩ đến cuộc sống đang diễn ra hàng ngày trên trái đất này. “Trái đất cứ lặng lẽ quay”, và nó, giống như một con ếch sống tung hoành trong cái giếng của mình, cái giếng ấy, lặng lẽ tồn tại một cách vô nghĩa.

Khi Nắng bước ra khỏi phòng bệnh của Vân và gặp Gió và Lan bước ra từ phòng chờ, cũng là lúc xe cấp cứu của Trà chạy qua và Bão với Duy đã kịp dừng lại. Khi biết chuyện, tất cả mọi người đều im lặng. Khi bà của Trà đến, chúng nó cùng đi về. Trà phải ở lại xét nghiệm thêm xem có bị ảnh hưởng gì đến não khi ngã không.

Bão về nhà với rất nhiều suy nghĩ. Nó kể cho Giang nghe tất cả mọi chuyện xảy ra, đôi khi Bão thấy thật may mắn vì có Giang là em gái, vì Giang luôn luôn lắng nghe. Giang bảo Bão hãy bình tĩnh, bây giờ không phải lúc dạy dỗ hay mắng chửi Gió. Bây giờ là lúc nghĩ cách giải quyết vấn đề. Còn nếu không thì nên đi ngủ để sáng mai đầu óc minh mẫn hơn…

_____________________________________________

Nắng đề nghị đưa Lan về và Lan đồng ý. Ba năm, có quá nhiều điều thay đổi mà cả hai đứa đều cảm nhận được. Suốt chặng đường dài, hai đứa chẳng nói gì ngoài mấy câu thăm hỏi vu vơ.

- Cậu chẳng liên lạc gì với ai – Nắng nói vẻ trách móc

- Tớ bận – Lan nói như thể đó là sự thật – Mà cũng làm gì có ai nhớ tớ mà gọi, mọi người ai cũng bận.

- Cậu nói thế cũng phải, chẳng ai có nhu cầu liên lạc với cậu thì phải – Nắng nói lạnh lùng kiểu “tưng tửng” – Và Lan bỗng như hụt hẫng.

- Cậu hãy giúp nó, nó không làm chuyện ấy đâu, tớ rất tiếc cho em Vân – Nắng chuyển đề tài quá nhanh.

- Tớ sẽ cố gắng, nhưng nó… tồi quá. – Rồi hai đứa không nói gì nữa cho đến khi về nhà…


========================================================================================


!~♥️...n 3>|!"| !



9x - Phần 2: Ngã

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Về Đầu Trang
Trang 1 trong tổng số 1 trang

Permissions in this forum:Bạn không có quyền trả lời bài viết
Diễn Đàn Y30A Học Viện Y Dược Học Cổ Truyền Việt Nam :: Góc ăn chơi lành mạnh :: Văn nghệ văn gừng-
 
Free forum | © phpBB | Free forum support | Liên hệ | Report an abuse | www.sosblogs.com