IndexCalendarTrợ giúpThành viênNhómĐăng kýĐăng Nhập


9x - Phần 3: ẢoXem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Go down

Tue Apr 06, 2010 8:13 pm
[Y30A] - TuBi
Trung sĩ
Trung sĩ
Tổng số bài gửi : 305
Reputation : 6
Tham gia từ ngày : 19/01/2010
Đến từ : k biết luôn ý =))

Bài gửiTiêu đề: 9x - Phần 3: Ảo
Xem lý lịch thành viên

Gió đóng cửa lặng lẽ trong phòng. Những gì Lan nói ám ảnh nó. Từ khi sinh ra đến giờ, quả thực chưa một lần nó nghĩ đến cuộc sống của ai khác, tất cả những gì nó làm là tìm mọi cách cho nó được vui. Nhưng bây giờ nghĩ lại, nó đã bao giờ thực sự vui? Niềm vui của nó cũng nhàn nhạt, mờ mờ như cuộc sống của nó vậy. Nó không có cảm giác hạnh phúc thực sự. Bởi người ta chỉ biết vị của hạnh phúc khi đã ngấm vị của đau thương. Đầy đủ quá là một sự thiếu thốn.

Gió đã và đang sống, một cuộc sống ảo. Nó tự lừa dối chính mình bởi những niềm vui hời hợt, dường như mười mấy năm sống trên đời, nó đã sống bằng ảo giác. Chưa bao giờ nó cảm thấy cần có trách nhiệm, hay thấy áy náy trước những đồng tiền rút ra từ túi bố mẹ. Nhưng thế nào là sống thật? Gió cũng không biết nữa. Hình như đâu có ai cần sự quan tâm của Gió, hình như quanh đây ai cũng có thể sống một cách bình thường hoàn hảo nếu không có sự tồn tại của Gió. Và chỉ nghĩ đến đó thôi, Gió cũng thấy đau lòng.



Có tiếng gõ cửa và ba mẹ bước vào. Ba mẹ vừa bay về từ Pháp. Gió đã những tưởng là nó sẽ được nhận một cơn mưa những lời mắng mỏ, những bài giáo huấn nghe phát buồn ngủ của ba mẹ như mọi khi. Gió đã ngỡ như thế. Nhưng không, ba mẹ không làm thế. Ba hỏi Gió:

- Con quen Vân thế nào?

- … hôm ấy con đi xem phim, em ấy cũng đi, khi đi qua chỗ con…. Em ấy làm đổ coca. Rồi thế là quen nhau thôi…

- Con có yêu Vân không? – Mẹ hỏi bình tĩnh.

- Con… không biết – Gió trả lời thành thực một cách đáng thương. Một tay chơi 9x tự hào là thay người yêu như thay áo, thực ra đâu có biết yêu là gì…

- Tại sao con làm thế với Vân? Con có ý thức được hậu quả không? – Ba tiếp tục nói điềm đạm.

- Không, không, con không làm thế với Vân, ba mẹ phải tin con, con không làm – Và Gió khóc, những giọt nước mắt nghẹn ắng òa ra. Nó khóc vì xấu hổ, vì tủi hờn, vì tức giận chính bản thân mình.

- Bình tĩnh. Con có chắc con không làm không? – Ba vẫn giữ thái độ bình thản – Có khi nào con với em Vân uống say rồi…

- Không, bình thường đi với em ấy, bọn con toàn uống nước hoa quả. Vân lúc nào cũng ngây thơ, con còn tưởng con là mối tình đầu của em ấy.

- Chắc chắn không? Con chắc – Gió nói. Hình như đây là lần đầu tiên trong cuộc đời nó, nó chắc chắn về một việc như thế.

- Vậy được rồi. Con nghỉ đi, ba mẹ sẽ nói chuyện tiếp với con sau.

Người lớn bao giờ cũng vậy, giàu kinh nghiệm và từng trải. Còn con trẻ cứ nghe bố mẹ mắng là kiểu gì cũng nghĩ, bố mẹ không hiểu con, bố mẹ áp đặt, bố mẹ độc đoán. Dù sau này nghĩ lại vẫn biết mình sai bố mẹ đúng, nhưng lúc tức lên, chẳng đứa trẻ nào nghĩ đến lí trí cả. Trong lòng Gió trào dâng cảm giác tội lỗi và hối hận. Nó đã quen với việc nghĩ rằng ba mẹ nó mải lo công việc mà thờ ơ không quan tâm đến nó, đã quen với việc ngán ngẩm khi nghe mắng, đã quen với việc tiêu những đồng tiền mồ hôi công sức của ba mẹ. Nó sống trong ảo giác nó là một thằng con trai đầy nghĩa khí, đầu đội trời chân đạp đất, ra dáng dân chơi, muốn làm gì thì làm. Nó chỉ là một con ốc mà cả đời sống trong cái vỏ sung sướng của mình. Chỉ thế thôi. Không hơn. Không kém. Gió chợt nghĩ đến Lan và những gì Lan nói. Có lẽ những lời như tát nước vào mặt ấy nên được nói ra sớm hơn, nếu thế, đã không có cơ sự ngày hôm nay.

____________________________________________________________

Lan vào nhà. Nhà sau ba năm mới quay trở lại mà sao nặng nề đến lạ. Ba năm sống trên đất Singapore, Lan cũng thấy đủ những nhiễu nhương của đời sống du học sinh xa mẹ. Không bố mẹ quản ngặt nghèo, không ai thúc ép, những thú vui thì đầy rẫy, giữ mình thì khó, mà sa ngã thì dễ thôi. Ở Sing đông người Việt Nam, đi đâu cũng thấy dân Việt Nam, cũng vì thế mà loạn. Những mối quan hệ lằng nhằng rắc rối Lan đã chứng khiến đủ, thậm chí cũng thấy cả những đứa chẳng học hành gì chỉ yêu đương, chơi bời, thậm chí là cả quan hệ… Nhưng Lan vẫn thấy nó ở xa, rất xa, bởi vì du học sinh cũng còn những người chân chất lo toan học hành, bởi vì thế giới mà Lan sống, dường như trong sạch quá! Và bây giờ đối diện trước việc của Vân, Lan thấy sợ. Sợ cho cả một thế hệ những người như Gió, như Vân, lớn lên đầy đủ quá mà quên đi khó khăn và thiếu thốn. Lan bắt đầu thấy sợ từ 9x, bắt đầu thấy muốn tách mình khỏi cả một thế hệ…

Chuông điện thoại reo khi Lan đang miên man trong dòng suy nghĩ. Trong một thoáng, chỉ một thoáng thôi, Lan đã hi vọng là Nắng. Nhưng không phải, Lan nhấc máy:

- A lô

- A lô, Lan à, tớ…. – Giọng của Gió vang lên ở đầu dây bên kia…

- Ừ có chuyện gì vậy… - Giọng Lan còn pha chút lạnh lùng.

[Im lặng]

- Sao thế?

[Im lặng]

- Này sao gọi mà không nói gì thế? – Lan bắt đầu tỏ ra lo lắng.

- Tớ… xin lỗi, tớ không gây ra chuyện ấy cho Vân, nhưng dù sao tớ cũng là người có lỗi… – Giọng Gió nghẹn ngào.

- Cậu khóc đấy à? – Lan ôn tồn hỏi.

- Tớ… muốn gặp Vân để xin lỗi, cậu giúp tớ nhé…

- Tớ không chắc Vân muốn gặp cậu, nhưng tớ sẽ giúp…

- Cảm ơn cậu – Tiếng nấc vẫn nghẹn lại trong giọng nói của Gió.

- Ừ, thôi cậu nghỉ đi – Lan bỗng thấy ân hận khi nghĩ đến những câu mắng mỏ của mình khi nãy.

- Cậu ngủ ngon nhé…

Có lẽ cuộc đời chưa hẳn đáng buồn như Lan vừa nghĩ, người ta vẫn có thể quay đầu lại, vẫn có thể sám hối, thay đổi và trở nên tốt đẹp hơn. Lan chưa bao giờ ghét Gió, nhưng chưa bao giờ tin vào những người như Gió, nhưng những lời Gió vừa nói làm cho Lan cảm thấy ở cậu bạn có một điều gì đó rất khác, khác hoàn toàn so với hình ảnh một cậu công tử chỉ biết ăn chơi,… hình như, cậu ấy cũng biết nghĩ! Chắc hẳn phải có lí do để Nắng chơi thân với Gió từ nhỏ… lại nhắc đến Nắng…

_________________________________________________________

Trở về với biết bao cảm xúc hỗn độn, Nắng không ngủ được. Những gì xảy ra với Gió làm thằng bé hãy còn sốc, hôm nay quả là một ngày dài, thật dài. Nhắm mắt lại, Nắng vẫn còn thấy khuôn mặt đầy ấm ức của thằng bạn ở đồn công an, thấy vẻ xanh xao yếu ớt của Vân trên giường bênh… và Nắng vẫn ám ảnh hình ảnh Lan – vẫn mạnh mẽ, độc lập và thẳng thắn như thế, như 3 năm trước… Nắng và Lan gặp lại nhau trong một hoàn cảnh thật trớ trêu, Nắng đã tưởng tượng ra ngày gặp lại nhiều lần trong đầu, nhưng chưa bao giờ nghĩ nó lại có thể “bão táp” như thế.

Không ngủ được, Nắng tỉnh dậy, bật máy tính lên và online đêm. Khuya rồi, chẳng còn nick nào sáng, Nắng ngồi đọc những mẩu cập nhật trên facebook một cách thờ ơ, trống rỗng. Thì ra cuộc đời cũng có lúc như thế này, chán nản, vô nghĩa, nhìn đâu cũng chỉ thấy những sự đáng buồn.

Rainy_...: ngủ đi chứ, khuya rồi… - Nick lạ hôm trước lại vào trò chuyện với Nắng, thật là ngạc nhiên khi có người lúc nào cũng chọn được đúng lúc như thế để nói chuyện.

Sunshine_...: đừng vội nhắc người khi bản thân mình vẫn thức chứ.

Rainy_.,.: hôm nay hóa ra chẳng đẹp trời lắm, tự dưng âm u kì lạ.

Sunshine_...: :)) Dự báo thời tiết có bao giờ đúng đâu mà tin :))

Rainy_...: ừ cũng phải, ông trời đổ bệnh nên hôm nay ai cũng lắm tâm sự, cũng rầu rĩ nhỉ?

Sunshine_...: này mình có quen bạn không?

Rainy_...: Một cách nào đó thì là có, nhưng thực ra là không.

Sunshine_...: Khó hiểu thế.

Rainy_...: Thì giống như là một cái thùng rác ý, ai cũng đi qua nó hàng ngày, thực ra ai cũng biết nó, nhưng gọi là quen nó, hiểu nó thì không, đúng không?

Sunshine_...: Hơ, tự dưng lại ví mình với cái thùng rác, đúng là dở hơi :))

Rainy_...: Ước gì được sống đúng nghĩa cuộc đời của một cái thùng rác, vô lo vô nghĩ, luôn nhận những gì người ta không cần đến mà vẫn vui vẻ, và hơn nữa là có thể giúp ích cho mọi người :)

Sunshine_...: Thú vị phết nhể ;) Mai phải ra làm quen với cái thùng rác nhà mình mới được

Rainy_...: Thế người ta gọi là dở hơi đấy :))

Sunshine_...: Nói chuyện với một người không quen vào giờ này thì cũng dở hơi còn giề:P

Rainy_...: Hơ, có chuyện gì buồn bực hả, cần thùng rác để xả không?

Sunshine_...: Làm sao có thể nói được chuyện riêng tư với một người mình không quen?

Rainy_...: Thùng rác không bao giờ tự nó thải ra cái gì cả, tức là chỉ có đầu vào thôi, không có đầu ra, khi nó đầy rồi thì người ta đổ hết đi, thế là hết, chả ai tự dưng lôi đồ trong thùng rác ra cả, đúng không?

Sunshine_...: Nghe cũng thuyết phục nhỉ :)

Sunshine_....: Có đôi khi, không biết tin vào đâu mới là đúng nữa, bạn bè, tình cảm, chẳng biết đâu là thật, chẳng biết cái gì là tốt nữa…

Rainy_....: Uhm, thì cứ nghĩ một cách đơn giản thôi, bạn bè ai cũng có điểm tốt điểm chưa tốt, tình cảm từ xưa đến nay vốn khó lường, nếu nó lường được thì đâu còn gọi là tình cảm nữa :)

Sunshine_...: Nhưng mọi thứ dường như… ảo quá…

Rainy_...: Ảo hay thật là do mình cả thôi. Có đôi khi, những thứ tưởng là ảo thì lại không ảo, những thứ tưởng là thật thì không thật

Rainy_...: Ví dụ nhé, chúng ta đang chat chit, thế là ảo, nhưng hình như những gì ta đang nói đều là thật…

Sunshine_...: Này yêu là gì nhỉ?

Rainy_...: Chuyển đề tài nhanh quá :)). Chẳng biết được, người ta bảo yêu là nhớ, là chết ở trong lòng 1 ít, còn thì…

Sunshine_...: Thì sao?

Rainy_...: làm gì có tình yêu của ai giống ai đâu :), sao mà định nghĩa được…

Sunshine_....: Nếu không thể quên một người thì có gọi là yêu không?

Rainy_...: Chẳng biết nữa, còn tùy thuộc chứ…

Sunshine_...: Nếu cố tỏ ra là không nhớ thì có gọi là yêu không?

Rainy_...: Hơ, hỏi thế chả ai trả lời được đâu :)) Đây giống kiểu không nhớ vì quá nhớ ý nhỉ :P

Sunshine_...: […] – Nắng thấy hơi ngỡ ngàng trước câu trả lời của người bạn lạ. Khi nãy, khi Lan hỏi, Nắng trả lời là chẳng nhớ, chẳng có nhu cầu liên hệ. Nhưng thực ra, không nhớ là bởi vì chưa bao giờ quên…

Rainy_....: Thời gian sẽ trả lời thôi :). Tình yêu mà vượt qua được thời gian và không gian thì mới là tình yêu, còn nếu không chỉ là tình iu thôi :P

Sunshine_...: Coi vẻ thật là am hiểu ;)).

Rainy_...: Thôi ngủ đi, mai tỉnh dậy mọi chuyện sẽ tốt đẹp hơn.

Sunshine_...: Ai bảo thế?

Rainy_...: Lúc nãy xem dự báo thời tiết, thấy bảo mai mát trời, nắng và không mưa, sang thu thật rồi.

Sunshine_...: Chả liên quan.

Rainy_...: mai là một ngày đẹp trời, như thế cũng đủ rồi. Mọi sự sẽ phức tạp nếu cứ nghĩ theo kiểu phức tạp.

Sunshine_...: Mọi chuyện đâu dễ dàng như thế

Rainy_....: Này nghe bài này đi nhé, out đây

Và Nắng nhận được một cái link…

….I'll be your sunshine after the rain
When the sky is turning grey
you know that I'm never far away
Sunshine after the rain
Together 'til the end
Whenever you're in need of a friend
or a shoulder to cry on
someone there to rely on
I'll be your sunshine after the rain
It's the one thing I won't change….

Và tự dưng Nắng thấy lòng mình ấm áp lạ. Có đôi khi, những điều rất bé nhỏ làm người ta nhẹ lòng, có đôi khi, có người sẻ chia làm người ta cảm thấy ấm áp. Không biết tại sao Nắng có cảm giác người mà thằng bé vừa chat rất quen, nhưng nghĩ mãi cũng chẳng ra ai… Nó ngủ thiếp đi lúc nào không biết, thật là kì lạ, bây giờ đầu óc thằng bé không còn những ám ảnh đáng sợ như lúc nãy nữa, hình ảnh của Lan, của Gió, của Vân mờ dần trong giấc ngủ sâu…

___________________________________________________

Sáng sớm, tiếng chim hót lảnh lót ngoài phòng bệnh. Vân giật mình tỉnh dậy sau một giấc mơ với bao nhiêu hình ảnh hỗn loạn, những ám ảnh kinh hoàng. Con bé chợt thấy ngỡ ngàng trước âm thanh trong trẻo của cuộc sống bên ngoài. Đã lâu lắm rồi nó không còn cảm giác với bất cứ những thứ gì như thế nữa. Nhìn sang bên, con bé thấy bác nó (mẹ Lan) đang ngủ thiếp đi, tự dưng nó thấy dâng lên trong lòng tình cảm biết ơn pha lẫn ân hận… Vân nhẹ nhàng đi xuống khỏi giường, bước ra ngoài cửa phòng bệnh, và đi ra khu sân vườn của bệnh viện.

Ở bệnh viện hóa ra có rất nhiều người dậy sớm, có những cụ già đi dạo quanh sân cùng người thân, có những cô bác trẻ hơn thì vừa đi vừa cười nói, và ở đằng kia, có một người làm Vân chú ý: một cô bé chắc trạc tuổi Vân, gương mặt sáng, tai nghe nhạc và mắt đang chăm chú đọc quyển truyện dày cộp trên tay. Chẳng hiểu vì sao Vân cứ nhìn chằm chằm vào cô bé ấy. Dường như cảm nhận được ánh mắt của Vân, cô bé ấy cũng nhìn lên… Ngạc nhiên hơn nữa, cô bé đứng dậy và đi về phía Vân, chân còn tập tễnh…

Chào bạn, bạn cũng phải nằm viện Vân, chân còn tập tễnh…

- Chào bạn, bạn cũng phải nằm viện à? Dậy sớm thế?

- Ừ - Vân cố gượng mỉm cười…

- Ngồi đây nói chuyện với mình cho vui nhé, ở bệnh viện chán quá. Làm quen nhá, mình tên là Trà, còn bạn?

- Vân…- Vân nói rụt rè.

- Ừ, chắc chúng mình cùng tuổi nhỉ, mình 17 tuổi, bạn thì sao?

- Em… 16 tuổi thôi chị ạ…

- Ôi, tuổi tác không quan trọng, cứ xưng mình bạn nhé. Mình học nhảy không cẩn thận bị ngã nên phải vào nằm viện, ôi đấy là mọi người cứ ép mình ở lại viện đấy chứ, chứ về chắc cũng chẳng sao – Trà mỉm cười tươi tỉnh nói – Thế bạn làm sao mà phải nằm viện?

Vân im lặng. Con bé định không nói, chẳng có gì tốt đẹp để mà kể lể. Nhưng có điều gì ấy ở Trà, rất đặc biệt, làm Vân cảm thấy tin tưởng. Dường như con bé đã giữ trong lòng quá nhiều, và Trà đến đúng lúc để lắng nghe. Vân kể cho Trà nghe câu chuyện của mình, bằng cách kể giản đơn và giọng nói vẫn còn pha chút bất cần. Trà chỉ im lặng lắng nghe. Không tỏ ra sợ hãi hay coi thường. Chỉ đơn giản là lắng nghe.

- Vân đừng làm thế, đừng đổ lỗi cho người không làm. Làm thế anh kia khổ, Vân cũng đâu có sung sướng gì.

- Nhưng anh ta đáng bị như thế…

- Anh ta tồi, đáng bị như thế thật, nhưng làm như vậy Vân có thấy thoải mái không? Hãy chọn cách nào khiến Vân có thể an lòng ấy…

- Thế này rồi còn an lòng gì nữa?

- Đừng bi quan thế, Vân còn bạn bè, gia đình, người thân mà. Mọi người sẽ giúp đỡ Vân…

- Bạn hả? Vân nhếch mép cười – Trà có biết bạn Vân là những người như thế nào không? Là một lũ “hot girl” thừa tiền thiếu não, thích chơi bời đú đởn, thích quần áo tiền bạc, không biết thế nào là bạn bè đâu

- Thế thì Trà sẽ làm bạn của Vân nhé, đừng chơi với những bạn như thế kia nữa :), chơi với Trà nè – Trà mỉm cười thật dễ thương.

- Trà không khinh Vân à?

- Uhm, không. Mỗi người một hoàn cảnh. Khinh ghét đâu đem lại cái gì tốt. Cái gì cho qua được thì cho qua chứ. Nhưng Vân hãy hứa với Trà là đừng gán tội cho anh người yêu cũ nữa nhé, làm như thế không được đâu…

- Ừm… - Vân đang ngập ngừng thì có tiếng bác gọi. Vân đứng dậy và mỉm cười với Trà – Vân về phòng đây, có gì gặp lại sau nhé…

- Chiều nay Trà ra viện rồi, số của Trà này – Trà dúi vào tay Vân một tờ giấy viết vội – Lúc nào chán cứ gọi Trà nhé :X

- Ừ…

Vân đi rồi, Trà ngồi bần thần. 16 tuổi, còn quá bé nhỏ để làm những chuyện tày đình như thế. Thật tội nghiệp Vân, ánh mắt cô bé đượm buồn và trong giọng nói có một nỗi cô đơn khó có thể giấu nổi. Người nghèo nhất trên thế giới này là những người không có bè bạn. Và hình như, Vân là một người như thế. Nghĩ lại hoàn cảnh của chính mình, Trà lại càng thấy thương Vân hơn. Trà sống với bà nội. Quán đồ tạp phẩm nho nhỏ của bà là nguồn sống gần như duy nhất của hai bà cháu. Ba mẹ Trà là những người kinh doanh tài giỏi, giàu có, nhưng tiền chảy vào túi họ bao nhiêu, thì lương tâm chảy ra khỏi tấm lòng họ bấy nhiêu. Bà đã già, nhưng ba mẹ chẳng thèm chăm sóc, chẳng cần đoái hoài, và coi bà như “của nợ”. Thế mà họ vẫn xuất hiện trước công chúng như những người tài giỏi, thành đạt, và có tâm. Họ rót tiền làm từ thiện, chẳng qua để khuếch trương thanh thế mà thôi. Bà buồn lắm. Có nhiều đêm Trà thấy bà không ngủ, bà khóc. Người ta bảo người già thường ít nước mắt, bởi bao cảm xúc đã chai sạn dần theo năm tháng. Còn Trà chưa thấy lúc nào khóe mắt bà khô.

Rồi một ngày bà ra ngoài sống. Bà để lại một lá thư nói rằng không cần ba mẹ Trà quan tâm, bà đã nuôi ba từ khi không có 1 đồng bạc cắc trong tay, thì cũng có thể sống những ngày cuối đời không cần ba. Ba mẹ đọc rồi bảo bà già lẩm cẩm, rồi bảo bà sẽ về sớm thôi, và cũng chẳng thèm đi tìm. Họ còn bận kinh doanh. Nhưng bà không về. 1 tháng, 2 tháng, rồi nửa năm. Trà không chịu được cuộc sống một mình trong căn nhà to đùng không có lấy một giọt tình cảm. Trà đi tìm bà, dùng tiền của ba mẹ cho tiêu để tìm bà, và Trà tìm thấy bà, mở một tiệm tạp hóa nhỏ, tằn tiện đủ sống.

Rồi một ngày Hà Nội mưa gió rét buốt, Trà cũng để lại một tờ giấy, và đến sống với bà. Cuộc sống tuy không giàu có, nhưng cũng đầy đủ. Và có tình người. Ba mẹ nhiều lần gọi Trà, mắng, khuyên, xin Trà quay lại, rồi cả quay ra mắng bà thậm tệ. Nhưng một khi hình tượng của người cha người mẹ trong lòng Trà đã sụp đổ, thì sẽ mất 1 cuộc đời để có thể gây dựng lại, ấy chỉ là có thể mà thôi.

Trà ngã trên sàn diễn, bởi khi đang thực hiện động tác khó, Trà vô tình thấy thư kí của ba đưa cho ban giám khảo một phong bì, phong cách điển hình của ba, và Trà ngã, trong đau đớn, trong tủi hờn và căm giận. Nghĩ đến đó, Trà chợt trào nước mắt.

- Em đau lắm à, sao mà khóc thế kia?

- Dạ không – Trà giật mình, Duy đến từ lúc nào và cất câu hỏi đầy bất ngờ, và đằng sau là cái anh Trà gặp ở hiệu sách hôm trước, trông anh ấy đầy vẻ miễn cưỡng, ngượng nghịu, nhưng cũng khá dễ thương.

- Thôi không cần đứng dậy. Thế bác sĩ bảo sao? – Duy ôn tồn hỏi

- Không sao đâu anh, bác sĩ bảo em bị gãy tay và trật khớp chân thôi, chắc mấy tháng là khỏi – Trà cố tỏ vẻ tươi cười bình tĩnh mà sao khó thế - Sao các anh vào sớm thế?

- Có phải nằm viện lâu không? – Bão gãi đầu gãi tai hỏi.

- Không anh ạ, chắc nay mai em ra viện thôi.

- Uhm, tưởng phải nằm viện lâu, mang cho mượn quyển truyện đọc cho đỡ buồn, mai ra viện thì khỏi cho mượn – Bão nói đầy lúng túng khiến Trà nhìn thấy mà buồn cười.

- Sao anh quá đáng thế, đã mang đến rồi thì cho mượn luôn đi, đâu truyện gì em xem với

Thế là Bão ngượng ngùng lấy ra quyển truyện cũ “Cô-chi-a lùn.” Và Trà đã giành ngay lấy “Ô là truyện này à, em tìm mãi không được, may quá nhờ có anh”, và cô bé mỉm cười sung sướng, nụ cười như… mùa thu tỏa nắng.

Cuộc trò chuyện của ba người chẳng kéo dài được lâu, bởi ngay lúc ấy, cả ba cùng im lặng khi nhìn thấy phía đằng xa, Gió đang nói chuyện cùng Vân…

Phần cuối: Lớn


========================================================================================


!~♥...n 3>|!"| !



9x - Phần 3: Ảo

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Về Đầu Trang
Trang 1 trong tổng số 1 trang

Permissions in this forum:Bạn không có quyền trả lời bài viết
Diễn Đàn Y30A Học Viện Y Dược Học Cổ Truyền Việt Nam :: Góc ăn chơi lành mạnh :: Văn nghệ văn gừng-
 
Forumotion.com | © phpBB | Free forum support | Liên hệ | Report an abuse | www.sosblogs.com